Kinh nghiệm BN ung thư trực tràng
Chào mọi người, sau 1 thời gian dài tàu ngầm trong nhóm bằng tài khoản phụ và nhận được rất nhiều thông tin và chia sẻ quý báu từ group cùng các bác sĩ, hôm nay em muốn chia sẻ chút xíu xiu về quá trình điều trị K trực tràng của chồng em.
Tháng 7/2023, sau khi kiểm tra và phát hiện khối u trực tràng, chồng em (34t) tiến hành phẫu thuật nhanh chóng sau đó. May mắn có thể nối ruột được. Sau khi có kết luận là Gd3 (1 hạch dương tính), chồng em thực hiện quá trình hoá trị (Capox - capecitabine và oxaliplatin) kéo dài 8 đợt (cách mỗi 3 tuần). Hôm này là ngày kiểm tra sau phác đồ hoá trị. Trời thương mọi thứ vẫn đang ổn, và sẽ kiểm tra lại sau 3 tháng nữa.
Gia đình em khá là sốc sau khi nghe tin anh ấy ốm, nhưng mọi người cũng đều cố gắng xốc lại tinh thần để chiến đấu cùng nhau. Trong khoảng thời gian đầu, nhờ có nhóm mình mà em đã có thêm nhiều kiến thức cũng như kinh nghiệm để hiểu về bệnh, chặng đường tiếp theo, xử trí khi có tác dụng phụ. Thỉnh thoảng cũng đọc những bài chia sẻ làm tim mình chùng xuống 1 xíu, nhưng cơ bản là vẫn có nhiều thông tin tích cực được tìm thấy hơn.
Em muốn chia sẻ một chút kinh nghiệm của gia đình em đã trải qua ạ:
Khi mổ:
Mổ/điều trị càng sớm càng tốt. Nếu người bệnh và gia đình cần thêm vài ngày để ổn định tinh thần, tìm kiếm thông tin về bệnh viện hoặc bác sỹ mình tin tưởng thì có thể hoãn lại vài ngày. Nhưng việc tham gia điều trị nên được thực hiện trong thời gian sớm nhất. Điều trị K là chạy đua với thời gian.
Sau khi mổ, người bệnh sẽ xuống sức nhiều. Tuy nhiên, cố gắng cho người bệnh vận động từ từ (tập đi loanh quanh). Nếu lười mà nằm một chỗ thì tình trạng hồi phục sẽ chậm hơn và có khả năng dính ruột (phải mổ lại).
Không nên rút ống thông tiểu quá sớm vì thuốc trong quá trình mổ có ảnh hưởng đến việc đi tiểu. Nếu đã rút ống thông tiểu mà vẫn chưa đi được thì dùng chai nước ấm chườm lên trên xương mu và vùng lân cận. Kiên trì một chút để lấy lại cảm giác đi tiểu. Chồng em phải chườm từ chiều hôm trc tới sáng hôm sau mới tiểu lại được. Trải nghiệm không dễ chịu tí nào.
Khi được xuất viện thì lắng nghe theo cơ thể và làm những gì trong khả năng cho phép. Nhà em trưa xuất viện thì chiều cho con lên xe đẩy để xuống công viên đi bộ nhẹ nhàng. Vừa hít khí trời vừa ngắm cảnh. Đừng có nghĩ bệnh rồi kiêng khem trong nhà quá mức, sẽ gây ức chế tinh thần và hồi phục chậm.
Tháng đầu sau khi xuất viện, chờ hoá trị:
Tâm lý người bệnh sau khi xuất viện sẽ thay đổi rất nhiều và có thể rất gay gắt + tiêu cực (trong bv toàn bác sĩ và bệnh nhân nên tâm trạng thoải mái, về nhà đối mặt với thực tại). Người nhà hãy cho người bệnh và chính mình thời gian để tiếp nhận và làm quen với thay đổi này. Nói chuyện cũng được, để họ có thời gian suy nghĩ một mình cũng được. Nhưng cố gắng hãy tiếp xúc với người/thông tin tích cực.
Sụt cân sau mổ là tình trạng hiển nhiên, không nên quá lo lắng hay đổ lỗi vì K mà tôi sụt cân. Sau điều trị, ăn uống ổn định, cân nặng sẽ có chiều hướng tăng lại.
Ăn uống những món người bệnh thích và có lợi cho sức khoẻ cũng như hệ tiêu hoá cũng như hồi phục vết mổ. Đừng gây áp lực cho người bệnh phải ăn món này hay món kia vì bệnh K. Hay đừng nhắc quá nhiều về việc “cố ăn món này cho tốt gan, thận”. Họ nghe xong ức chế không muốn ăn đâu.
Nước ép rau và quả rất có lợi cho việc hồi phục. (Rau: cải kale, cần, dưa leo, dền, cà rốt. Quả: Táo, cà chua, lê, dưa hấu, thơm…). Đừng ép quả ngọt quá. Và cũng đừng ép người bệnh uống kiểu nghĩa vụ, họ ức chế là không muốn uống đâu. Đặc biệt là nước ép rau.
Sau khi mổ đại trực tràng, đi tiêu 1 ngày trên mười lần là bình thường do hệ ruột chưa thích nghi với thay đổi, và vùng chứa phân đã mất đi bớt nên việc đi tiêu nhiều là chuyện hiển nhiên. Vấn đề này sẽ cải thiện sau 1 thời gian, tuỳ cơ địa, nhưng chắc chắn sẽ được cải thiện.
Một chút máu trong phân sau mổ không quá đáng ngại, nhưng nếu kéo dài hơn 2 tuần thì phải gặp bác sĩ ngay do có nguy cơ rò vết mổ, trĩ, polyp…
Nếu bị đau rát hậu môn thì hãy ngâm với nước chè xanh nấu đặc (lá chè tươi mua về bỏ vào nồi nấu tầm 1h, để nguội). Ngâm sáng và tối trước khi đi ngủ. Vấn đề sưng rát hậu môn sẽ được cải thiện rất nhiều.
Trong quá trình hoá trị:
Tuỳ cơ địa mỗi người, nhưng hoá trị đa phần sẽ rất rất mệt. Tuy nhiên qua khoảng 7-10 ngày thì mọi chuyện bắt đầu ổn hơn, sức khoẻ và tinh thần sẽ hồi phục dần. Nên đừng quá lo lắng mà hãy cố gắng nghỉ ngơi.
Sau khi vào thuốc, người bệnh sẽ mất vị giác và cực nhạy cảm với khướu giác. Nên ở nhà hạn chế nấu các món quá nhiều mùi (hoặc nhốt người bệnh vào phòng). Một số món ăn có thể cho ăn tạm cầm hơi: các loại khoai luộc, bánh tráng nướng, bánh mì không, bánh mì sandwich, sữa, trái cây ít mùi, nước dừa, nước ép. Sau 3-4 ngày sẽ đỡ dần và có thể ăn chút cơm bún.
Cố gắng đừng nôn (mất công ăn). Nếu quá khó chịu thì có thể cắt gừng miếng để ngậm, ngửi cho đỡ khó chịu.
Xử trí khi nấc cụt sau khi vào thuốc: có thể gặp tình trạng nấc cụt rất tệ, đôi khi phải can thiệp thuốc và rất mất sức. Nhà em sau khi thử 7749 phương pháp (uống nước, nuốt chanh nuốt đường…) thì cuối cùng cùng tìm được pp ổn như sau: hít 1 hơi sâu, nhịn thở đếm đến 10, không thở ra và tiếp tục cố gắng hít thêm 5 giây nữa. Sau đó thở ra. Lặp lại khoảng 5 lần. Em học pp này trên group mình nè.
Mất ngủ: ngâm chân trc khi đi ngủ vs nước nóng và muối. Em thấy chồng em hay làm.
Tê bì chân tay: hạn chế chạm vào bề mặt lạnh và đồ ăn lạnh.
Bong tróc da lòng bàn chân tay: nhà em thì k nghiêm trọng lắm nên không xử lý, nhưng em thấy mn sẽ bôi kem dưỡng ẩm.
Để người bệnh được yên tĩnh: em có lúc kiểu quan tâm cứ đi ra đi vào xem có cần gì không, nhưng có lẽ cái họ cần là sự yên tĩnh ạ, và quan tâm ở mức vừa phải thôi. Lải nhải bên tai (dù là quan tâm) họ khó chịu, và chính người chăm sóc cũng thấy bực.
Vài điểm nho nhỏ nhắn gửi:
Cả người bệnh và người chăm sóc nên cố gắng giành 1 chút thời gian để hiểu về bệnh. Ít nhất là các giai đoạn, quá trình điều trị, phương pháp điều trị, bác sĩ và bệnh viện. Đừng để mình ở thế quá bị động trong quá trình điều trị, sẽ dễ bị lung lay trước nhiều ý kiến (và dễ bị dụ). Nhưng đọc cũng đọc vừa vừa thôi, đào vào sâu quá cũng stress lắm. Và cũng không hiểu hết đâu hehe
Đừng đối xử với người bệnh theo kiểu người bệnh. Đừng bắt họ ngồi yên nghỉ ngơi. Nếu họ nói "tôi làm được", tức là họ sẽ làm được. Đừng thay họ làm mọi thứ, và hãy có niềm tin ở người bệnh.
Nên có lòng tin vào y học hiện đại. Bệnh K thời điểm hiện tại đã có những bước tiến rất đáng kể so với cách đây 5-10 năm. Đừng bi quan. Hãy giữ tinh thần.
Mổ xẻ không làm người bệnh đi nhanh hơn hoặc bệnh phát mạnh hơn. Bác sĩ hiện tại đủ kinh nghiệm trong cuộc mổ để kiểm soát bệnh.
Y học cổ truyền không hề xấu. Nhưng với những người mà “ gọi số XX, tôi cam kết khỏi bệnh sau XX thang thuốc”, hay “công nghệ tế bào”, mấy cái thứ đao to búa lớn mà chính họ còn không hiểu họ đang nói gì ấy, nhờ mọi người chửi cho 1 trận rồi block luôn đi, nghe nhiều mắc mệt.
Sau điều trị em có hỏi bác sĩ và bác sĩ nói hoàn toàn có thể đến BV Y học cổ truyền, trình bày vấn đề của mình để bác sĩ có phương án. Lưu ý là YHCT không chữa khỏi K, mục tiêu là nâng cao thể trạng và điều trị triệu chứng, phục vụ cho quá trình điều trị.
Hãy chịu khó vận động, rất có ích trong quá trình phục hồi
Thị trường cho bệnh nhân K là mỏ vàng, nên khuyên mọi người cẩn trọng trước khi bỏ tiền mua thực phẩm chức năng và các sản phẩm liên quan.
Trước khi hoá, xạ trị, người bệnh có thể cân nhắc thực hiện trữ tinh trùng và trứng nếu có nhu cầu sinh con hoặc có phương án đảm bảo trong tương lai. Chi phí không cao và dễ thực hiện (tinh trùng thì nhanh gọn hơn quy trình trữ trứng).
K là một bước ngoặt lớn, mọi thứ đối với gia đình em đều thay đổi. Buồn không? Buồn. Lo lắng không? Có, rất nhiều. Chênh vênh và hoang mang không? Nhiều lắm. Có câu hỏi hay thắc mắc gì không? Hàng trăm câu hỏi.
Nhưng mọi chuyện sẽ xảy ra theo cách nó sẽ xảy ra. Có những thứ mình kiểm soát được, và có những thứ thì không. Với căn bệnh này, vạn dặm đường xa. Cứ sống tốt hôm nay và cố gắng cho hôm nay là được. Hãy hỏi khi có thắc mắc. Nếu cần chia sẻ, hãy tìm người để chia sẻ (người nào lạc quan chút). Nếu có người nói gì vô duyên làm mình/người bệnh phật lòng), hãy nói thẳng là tôi không thích nghe, và tránh xa họ ra. Nếu cần hỗ trợ, hãy tìm người có thể giúp mình. Stress quá không chịu nổi? Khóc luôn cũng được chẳng sao.
Gửi đến các anh chị, cô chú đang điều trị, và cả những người chăm sóc và các bác sĩ: Mọi người đều đang chiến đấu rất dũng cảm. Hãy cố gắng. Hãy biết tự hào về chính bản thân mình. Và nếu mệt quá, ngừng lại nghỉ mệt một chút, không sao cả. Mọi thứ rất khó khăn nhưng mọi thứ sẽ qua. Với em, chồng em là một chiến binh thực sự (dù khi điều trị cũng chướng tính chướng nết, em cũng muốn lấy roi đ.ánh cho vài lần lắm)
RẤT QUAN TRỌNG: hãy sắp xếp đi nội soi đại trưc tràng (và cả dạ dày vì có thể làm chung 1 lần). Nội soi không kinh khủng như chúng ta vẫn nghe (em đã thử cách đây vài tháng và em xác nhận rất ổn). Xin hãy lắng nghe cơ thể. Không bao giờ là quá sớm để tầm soát bệnh.
Một lần nữa, em xin cảm ơn các bài chia sẻ từ nhóm. Hôm này là một ngày tốt lành. Chúc chúng ta ngày mai cũng sẽ là một ngày tốt lành!
Nhận xét
Đăng nhận xét